Áo
Thương
Sao
em ngở anh không biết được
Chiếc
áo ngủ trắng tinh em mặc ở Luân-Đôn
Cánh
áo vải phin thơm tho anh thường nhẹ môi hôn
Qua
ngực, trên vai, những làn ren viền nhỏ
Kỷ
vật đó bao giờ and chẳng nhớ
Em
đã nâng niu chỉ để mặc cho anh
Như
tình yêu vừa chớm nở trong lành
Thơm
trái cấm cửa trần gian rộng mở
Ta
ngụp lặn trong yêu thương một thuở
Thương
vội vàng, mê đắm cho đáp bù nhung nhớ ngày sau
Rồi
sẽ chia xa tim ứa tình đau
Chiếc
áo thương đã nhàu, chỉ giờ đây anh ấp ủ
Tình
yêu thiên đường man man tình sử
Áo
vẫn trắng tinh nên tình chẳng cũ, phai màu
Mùi
hương em đắm say, mãi phản phất ngọt ngào
Đêm
đêm ngủ anh ôm vào lòng, ghì chặc tình yêu mộng ảo.
9-21-89
No comments:
Post a Comment